Bài viết: [Truyện Teen] Chuyện Tình Công chúa và Hoàng tử
![]() |
ó nha_Kiệt chối lia lại
-Vậy anh 2 và mọi người về trước nha. Lát bọn mình đi taxi về cũng được_Trinh cười rồi đuôi 3 chàng hoàng tử đi
Thế là 3 nàng nắm tay nhau đi thăm cửa hàng đối diện để lại 3 chàng bơ vơ. Kiệt và Phong thì khỏe rồi, leo lên xe phóng cá vèo. Chỉ tội cho Vũ, phải xách 1 đống đồ. Thật là tội nghiệp
Tại cửa hàng quần áo bên kia đường..............
-Nè, mua cái nào dễ nhìn 1 chút nha_NGọc nói
-Mình sẽ lựa cho cậu 1 bộ bikini thật là sexy để anh nào nhìn cũng phải đắm đuối_Phuơng chọc
-Cái đó mình k cần đâu, nhường lại cho TRinh đi_Ngọc cười rồi nhìn Trinh
-Cái gì? Mình mà cần tới mấy bộ đồ đó sao?_Trinh giãy nãy lên
-Chư còn gì nữa? Cậu phải gây được ấn tượng mạnh với Phong để tình yêu 2 người thêm tiến triển chứ_Phuơng nói
-Gì? Mình với Phong có gì đâu_Trinh đỏ mặt
-Thôi đi cô nuơng, ai chẳng biết 2 người mết nhau mà k dám nói chứ. Mình còn nhiều lần thấy 2 người nhìn trộm nhau nữa kia mà_NGọc nói vẻ cực kì hiểu biết
-Vậy cậu với anh 2 mình thì sao?_Trinh hỏi ngược lại
-Mình với Kiệt thì có gì đâu. Chỉ là bạn thôi mà_NGọc lúng túng lạ thêng khi nghe người ta nói về chuyện của mình
-Chỉ là bạn thôi mà_Trinh và Phương nhắc lại lời nói của Ngọc như để chọc quê
-Thôi, k giỡn nữa.Sang bên kia xem thử đi_Ngọc lảng sang chuyện khác và kéo mọi người đi. Còn 2 nàng nhà ta thì cứ cười khúc khích
Sau khi chọn cho mình những bộ đồ ưng ý dưới sự góp ý của nhà thiết kế trẻ( là Ngọc đó ạ) và các chị bán hàng, tụi nó bước ra khỏi cửa hàng. Trinh và Phuơng bắt taxi về nhà, Ngọc thì k chịu đi theo với lí do hết sức dễ thương_ muốn đi bộ để hít thở khí trời
Nó 1 mình lặng lẽ bước đi trên con phố đông người. Chợt nó cảm thấy chạnh lòng, có lẽ từ lâu lắm rồi, nó k còn để ý xem xung quanh ra sao và thay đổi thế nào. Từ rất lâu rồi, nó đã k còn quan tâm ai hay bất cứ thứ gì, nó sống trong cái vỏ bọc lạnh lùng và xa cách, hàng ngày cũng chỉ biết học, học và học, nếu k thì cũng chỉ đi làm thêm và về nhà. Nói thì k ai tin chứ 4 năm về trước nó là 1 con nhóc cực kì tò mò, hay soi mói và tìm hiểu xung quanh. Nhưng từ ngày mẹ nó mất, nó như người khác, hoàn toàn thay đổi. Nó thờ ơ với thế giới xung quanh, thứ duy nhất mà nó quan tâm chính là Kappi_chú chó mà nó nuôi. May mắn cho nó là vẫn được ông trời thương nên mới gặp được nhóm của Kiệt, lúc đó nó mới có thể lấy lại được nụ cười đã mất 4 năm qua. Mà nhắc tới Kiệt nó lại thấy lạ lùng. Mỗi lần nghĩ tới Kiệt là cái cảm giác lạ lùng trong người nó lại bộc phát, thứ cảm giác mà cho dù đã cố kiềm chế nhưng nó vẫn k thể dừng lại. Dường như khi ở cạnh Kiệt là lúc mà người ta thấy nó rạng ngời và tỏa sáng nhất. Nếu đem ra để so sánh, ví von thì có thể nói nó như 1 bông hoa bị lớp tuyết dày bao phủ còn Kiệt là ánh nắng mặt trời ấm áp sưởi ấm cho bông hoa nhỏ.
Nó cứ miên man suy nghĩ cho tới khí về tới nhà. Nó thầm nhủ với lòng mình rằng k nên suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt. Chuyện gì đến ắt sẽ đến, cứ để thời gian làm sáng tỏ mọi điều. Nó leo lên giường và nhắm mắt ngủ, kết thúc 1 ngày dài mệt mỏi
zzzzz.................
Sáng hôm sau,nó dậy sớm, hoàn thành công việc giao thường ngày. Đi trên chiếc xe đạp nhỏ, nó ngắm nhìn mọi vật xung quanh. Công việc này nó đã làm được hơn 2 năm nay, còn đường này nó cũng đi tới mức dấu bánh xe in hằn trên đường nhưng chưa bao giờ nó liếc mắt nhìn xung quanh. Chỉ biết tới công việc là công việc, giờ nhìn quang cảnh xung quanh nó thật sự choáng ngợp. Chỉ có thể nói là rất đẹp. Nó đẹp k phải vì nơi đây toàn những căn biệt thự, cũng k phải vì nơi đây là nơi dành cho người giàu mà nó đẹp bởi nơi này có rất nhiều cây xanh, chim chít đua nhau hót chào, muôn hoa như khoe sắc. Tất cả tạo cho nơi đây 1 khung cảnh như khu rừng thần tiên. Có lẽ nơi đây hoàn toàn tách biệt với sự vồn vã, xa hoa nơi phố phường đông đúc. Dừng xe vào bên lề 1 ngồi nhà, nó ôm chồng báo trên tay và đi tới từng cách cổng, chọn 1 chỗ vừa dễ nhìn và sạch sẽ. nó đặt tờ báo xuống và bước đi.
Chợt có 1 bóng đen từ đâu đi tới, đứng phía sau nó và bịt mắt nó lại.
" Ai vậy nhỉ? Chẳng lẽ là bọn lưu manh? K, k phải, cảm giác này quen lắm, rất ấm áp và an toàn. Chẳng lẽ là......."_Ngọc suy nghĩ rồi nói_ Kiệt, là cậu phải k?
-Bingo, cậu giỏi thật đó. Sao biết mình hay dữ vậy?_Kiệt vừa nói vừa cười
-Vì....._Ngọc suy nghĩ đôi chút vì k biết phải trả lời thế nào_Vì chỉ có cậu mới dám giỡn kiểu đó với mình thôi_NGọc nói
-Hi hi hi hi_Kiệt cười vui vẻ
-Mà sao cậu lại ở đây?_Ngọc hỏi
-Đây là khu mình ở mà, hôm nay cuối tuần nên mình dậy sớm tập thể dục_Kiệt cười
-Vậy à. Mình cũng có 1 người bạn ở đây_Ngọc nói và nhìn xung quanh
-Thật sao?Ở đây á?_Kiệt ngạc nhiên
-Um, 1 người bạn nhỏ vô cùng dễ thương_Ngọc nói và mỉm cười cực kì hiền dịu
-Vậy à? Có vẻ hay nhỉ? Mà cậu lại đi giao báo à?_Kiệt hỏi khi nhìn thấy chồng báo trên tay Ngọc
-Lại? Có nghĩa là cậu đã thấy tôi đi giao báo rồi sao?_Ngọc hỏi
-Um, ngày đầu tiên cậu đi học, sáng hôm đó mình đã thấy cậu_Kiệt kể lại
-Vậy à? Xem ra mình và cậu có duyên quá nhỉ. Mà bây giờ cũng khá muộn rồi. Cậu về và chuẩn bị đi. Mình cũng về đây_Ngọc nhìn đồng hồ và nói
-Um, vậy pp cậu nha. Lát nữa mình sẽ qua đón cậu_Kiệt nói và chạy theo hướng ngược lại
-pp_Ngọc vẫy tay chào Kiệt rồi dất xe ra về
8:00 A.M
-Píp..píp_Tiếng còi xe kêu inh ỏi
- Các cậu tới rồi à?_Ngọc mỉm cười rồi bước ra, tay thì đóng cổng
-Chị Ngọc!_Tiếng một đứa con nít vang lên đầy vui mừng
mọi người quay về nơi phát ra tiếng nói, là xe của Kiệt
-Ơ Bảo. Là nhóc sao?_Ngọc vui mừng chạy về phía xe Kiệt
-Chị Ngọc, em nhớ chị quá. Sao lâu rồi chị k tới chơi với em?_Bảo ôm Ngọc nũng nịu
-Chị xin lỗi. Tại dạo này chị bận quá_Ngọc nói đầy yêu thương và xoa đầu Bảo
-Nè, 2 người biết nhau hả?_Kiệt ngạc nhiên hỏi
-K phải quen mà là rất thân đó anh à_Bảo vui vẻ trả lời
-Nè nhóc, sao em biết chị Ngọc vậy?_Phuơng hỏi
-Hồi em mới về nhà anh Kiệt, k có ai chơi cùng vì hôm đó anh Kiệt và chị Trinh đều đi vắng nên en buồn quá, lẻn ra ngoài chơi. Do k biết đường nên em bị lạc, trời lúc đó cũng tối rồi nên em k biết phải làm sao, chỉ đưngs khóc ở góc đường. May mà chị Ngọc đi ngang qua, mua đồ cho em ăn còn đưa em về tận nhà nữa_Bảo kể
-Vậy ra cậu là cô gái ân nhân hôm đó rồi_Trinh nói
-K có đâu, mình chỉ giúp thăngf bé thôi mà. Ai mình cũng làm vậy thồi_Ngọc cười rồi mở cửa xe sau
-K được! Em muốn chị ngồi đằng trước với em cơ_Bảo làm nũng
-Nhưng đằng trước chỉ có 2 ghế thôi_Ngọc giải thích
-Vậy chỉ ngồi với em đi. Đi mà chị_Bảo mè nheo
-Được rồi, được rồi_Ngọc cười và mở cửa ghế trước bước vào và cho bảo ngồi trên đùi mình
-Ổn định chưa? Ta đi nhé! _Kiệt cười và tất cả mọi người cùng lái xe thẳng tiến về phía biển
Trên đường đi, Bảo cứ dính lấy Ngọc, hễ Kiệt mở miệng nói với Ngọc câu nào là thằng nhỏ lại nhảy vô trả lời thay. Hệt như nó đang muốn chia rẽ Ngọc và Kiệt vậy. Kiệt tức lắm nhưng chẳng làm gì được, chỉ biết lườm xéo thằng nhỏ, thằng nhỏ biết nhưng chỉ làm lơ khiến anh chàng tức ói máu. Mang tiếng là anh em họ cho oai thế thôi chứ 2 người này cứ như nước với lửa, toàn cãi cọ và thi đua xem ai hơn ai. Thằng Bảo còn nhỏ, hiếu thắng đã đành nhưng đằng này Kiệt đã lớn, 16 rồi chứ có ít ỏi gì, lại còn là hội trưởng hội học sinh mà lại đi hơn thua với 1 thằng nhóc chỉ mới tầm 6,7 tuôi thì quả là k bình thường. Nhìn thằng nhóc thân thiết với Ngọc như vậy tự nhiên trong lòng Kiệt dấy lên 1 cảm xúc khó tả mà nếu như tác giả k lầm thì đó là....(thôi, tác giả k nói đâu. Để mìn
-Vậy anh 2 và mọi người về trước nha. Lát bọn mình đi taxi về cũng được_Trinh cười rồi đuôi 3 chàng hoàng tử đi
Thế là 3 nàng nắm tay nhau đi thăm cửa hàng đối diện để lại 3 chàng bơ vơ. Kiệt và Phong thì khỏe rồi, leo lên xe phóng cá vèo. Chỉ tội cho Vũ, phải xách 1 đống đồ. Thật là tội nghiệp
Tại cửa hàng quần áo bên kia đường..............
-Nè, mua cái nào dễ nhìn 1 chút nha_NGọc nói
-Mình sẽ lựa cho cậu 1 bộ bikini thật là sexy để anh nào nhìn cũng phải đắm đuối_Phuơng chọc
-Cái đó mình k cần đâu, nhường lại cho TRinh đi_Ngọc cười rồi nhìn Trinh
-Cái gì? Mình mà cần tới mấy bộ đồ đó sao?_Trinh giãy nãy lên
-Chư còn gì nữa? Cậu phải gây được ấn tượng mạnh với Phong để tình yêu 2 người thêm tiến triển chứ_Phuơng nói
-Gì? Mình với Phong có gì đâu_Trinh đỏ mặt
-Thôi đi cô nuơng, ai chẳng biết 2 người mết nhau mà k dám nói chứ. Mình còn nhiều lần thấy 2 người nhìn trộm nhau nữa kia mà_NGọc nói vẻ cực kì hiểu biết
-Vậy cậu với anh 2 mình thì sao?_Trinh hỏi ngược lại
-Mình với Kiệt thì có gì đâu. Chỉ là bạn thôi mà_NGọc lúng túng lạ thêng khi nghe người ta nói về chuyện của mình
-Chỉ là bạn thôi mà_Trinh và Phương nhắc lại lời nói của Ngọc như để chọc quê
-Thôi, k giỡn nữa.Sang bên kia xem thử đi_Ngọc lảng sang chuyện khác và kéo mọi người đi. Còn 2 nàng nhà ta thì cứ cười khúc khích
Sau khi chọn cho mình những bộ đồ ưng ý dưới sự góp ý của nhà thiết kế trẻ( là Ngọc đó ạ) và các chị bán hàng, tụi nó bước ra khỏi cửa hàng. Trinh và Phuơng bắt taxi về nhà, Ngọc thì k chịu đi theo với lí do hết sức dễ thương_ muốn đi bộ để hít thở khí trời
Nó 1 mình lặng lẽ bước đi trên con phố đông người. Chợt nó cảm thấy chạnh lòng, có lẽ từ lâu lắm rồi, nó k còn để ý xem xung quanh ra sao và thay đổi thế nào. Từ rất lâu rồi, nó đã k còn quan tâm ai hay bất cứ thứ gì, nó sống trong cái vỏ bọc lạnh lùng và xa cách, hàng ngày cũng chỉ biết học, học và học, nếu k thì cũng chỉ đi làm thêm và về nhà. Nói thì k ai tin chứ 4 năm về trước nó là 1 con nhóc cực kì tò mò, hay soi mói và tìm hiểu xung quanh. Nhưng từ ngày mẹ nó mất, nó như người khác, hoàn toàn thay đổi. Nó thờ ơ với thế giới xung quanh, thứ duy nhất mà nó quan tâm chính là Kappi_chú chó mà nó nuôi. May mắn cho nó là vẫn được ông trời thương nên mới gặp được nhóm của Kiệt, lúc đó nó mới có thể lấy lại được nụ cười đã mất 4 năm qua. Mà nhắc tới Kiệt nó lại thấy lạ lùng. Mỗi lần nghĩ tới Kiệt là cái cảm giác lạ lùng trong người nó lại bộc phát, thứ cảm giác mà cho dù đã cố kiềm chế nhưng nó vẫn k thể dừng lại. Dường như khi ở cạnh Kiệt là lúc mà người ta thấy nó rạng ngời và tỏa sáng nhất. Nếu đem ra để so sánh, ví von thì có thể nói nó như 1 bông hoa bị lớp tuyết dày bao phủ còn Kiệt là ánh nắng mặt trời ấm áp sưởi ấm cho bông hoa nhỏ.
Nó cứ miên man suy nghĩ cho tới khí về tới nhà. Nó thầm nhủ với lòng mình rằng k nên suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt. Chuyện gì đến ắt sẽ đến, cứ để thời gian làm sáng tỏ mọi điều. Nó leo lên giường và nhắm mắt ngủ, kết thúc 1 ngày dài mệt mỏi
zzzzz.................
Sáng hôm sau,nó dậy sớm, hoàn thành công việc giao thường ngày. Đi trên chiếc xe đạp nhỏ, nó ngắm nhìn mọi vật xung quanh. Công việc này nó đã làm được hơn 2 năm nay, còn đường này nó cũng đi tới mức dấu bánh xe in hằn trên đường nhưng chưa bao giờ nó liếc mắt nhìn xung quanh. Chỉ biết tới công việc là công việc, giờ nhìn quang cảnh xung quanh nó thật sự choáng ngợp. Chỉ có thể nói là rất đẹp. Nó đẹp k phải vì nơi đây toàn những căn biệt thự, cũng k phải vì nơi đây là nơi dành cho người giàu mà nó đẹp bởi nơi này có rất nhiều cây xanh, chim chít đua nhau hót chào, muôn hoa như khoe sắc. Tất cả tạo cho nơi đây 1 khung cảnh như khu rừng thần tiên. Có lẽ nơi đây hoàn toàn tách biệt với sự vồn vã, xa hoa nơi phố phường đông đúc. Dừng xe vào bên lề 1 ngồi nhà, nó ôm chồng báo trên tay và đi tới từng cách cổng, chọn 1 chỗ vừa dễ nhìn và sạch sẽ. nó đặt tờ báo xuống và bước đi.
Chợt có 1 bóng đen từ đâu đi tới, đứng phía sau nó và bịt mắt nó lại.
" Ai vậy nhỉ? Chẳng lẽ là bọn lưu manh? K, k phải, cảm giác này quen lắm, rất ấm áp và an toàn. Chẳng lẽ là......."_Ngọc suy nghĩ rồi nói_ Kiệt, là cậu phải k?
-Bingo, cậu giỏi thật đó. Sao biết mình hay dữ vậy?_Kiệt vừa nói vừa cười
-Vì....._Ngọc suy nghĩ đôi chút vì k biết phải trả lời thế nào_Vì chỉ có cậu mới dám giỡn kiểu đó với mình thôi_NGọc nói
-Hi hi hi hi_Kiệt cười vui vẻ
-Mà sao cậu lại ở đây?_Ngọc hỏi
-Đây là khu mình ở mà, hôm nay cuối tuần nên mình dậy sớm tập thể dục_Kiệt cười
-Vậy à. Mình cũng có 1 người bạn ở đây_Ngọc nói và nhìn xung quanh
-Thật sao?Ở đây á?_Kiệt ngạc nhiên
-Um, 1 người bạn nhỏ vô cùng dễ thương_Ngọc nói và mỉm cười cực kì hiền dịu
-Vậy à? Có vẻ hay nhỉ? Mà cậu lại đi giao báo à?_Kiệt hỏi khi nhìn thấy chồng báo trên tay Ngọc
-Lại? Có nghĩa là cậu đã thấy tôi đi giao báo rồi sao?_Ngọc hỏi
-Um, ngày đầu tiên cậu đi học, sáng hôm đó mình đã thấy cậu_Kiệt kể lại
-Vậy à? Xem ra mình và cậu có duyên quá nhỉ. Mà bây giờ cũng khá muộn rồi. Cậu về và chuẩn bị đi. Mình cũng về đây_Ngọc nhìn đồng hồ và nói
-Um, vậy pp cậu nha. Lát nữa mình sẽ qua đón cậu_Kiệt nói và chạy theo hướng ngược lại
-pp_Ngọc vẫy tay chào Kiệt rồi dất xe ra về
8:00 A.M
-Píp..píp_Tiếng còi xe kêu inh ỏi
- Các cậu tới rồi à?_Ngọc mỉm cười rồi bước ra, tay thì đóng cổng
-Chị Ngọc!_Tiếng một đứa con nít vang lên đầy vui mừng
mọi người quay về nơi phát ra tiếng nói, là xe của Kiệt
-Ơ Bảo. Là nhóc sao?_Ngọc vui mừng chạy về phía xe Kiệt
-Chị Ngọc, em nhớ chị quá. Sao lâu rồi chị k tới chơi với em?_Bảo ôm Ngọc nũng nịu
-Chị xin lỗi. Tại dạo này chị bận quá_Ngọc nói đầy yêu thương và xoa đầu Bảo
-Nè, 2 người biết nhau hả?_Kiệt ngạc nhiên hỏi
-K phải quen mà là rất thân đó anh à_Bảo vui vẻ trả lời
-Nè nhóc, sao em biết chị Ngọc vậy?_Phuơng hỏi
-Hồi em mới về nhà anh Kiệt, k có ai chơi cùng vì hôm đó anh Kiệt và chị Trinh đều đi vắng nên en buồn quá, lẻn ra ngoài chơi. Do k biết đường nên em bị lạc, trời lúc đó cũng tối rồi nên em k biết phải làm sao, chỉ đưngs khóc ở góc đường. May mà chị Ngọc đi ngang qua, mua đồ cho em ăn còn đưa em về tận nhà nữa_Bảo kể
-Vậy ra cậu là cô gái ân nhân hôm đó rồi_Trinh nói
-K có đâu, mình chỉ giúp thăngf bé thôi mà. Ai mình cũng làm vậy thồi_Ngọc cười rồi mở cửa xe sau
-K được! Em muốn chị ngồi đằng trước với em cơ_Bảo làm nũng
-Nhưng đằng trước chỉ có 2 ghế thôi_Ngọc giải thích
-Vậy chỉ ngồi với em đi. Đi mà chị_Bảo mè nheo
-Được rồi, được rồi_Ngọc cười và mở cửa ghế trước bước vào và cho bảo ngồi trên đùi mình
-Ổn định chưa? Ta đi nhé! _Kiệt cười và tất cả mọi người cùng lái xe thẳng tiến về phía biển
Trên đường đi, Bảo cứ dính lấy Ngọc, hễ Kiệt mở miệng nói với Ngọc câu nào là thằng nhỏ lại nhảy vô trả lời thay. Hệt như nó đang muốn chia rẽ Ngọc và Kiệt vậy. Kiệt tức lắm nhưng chẳng làm gì được, chỉ biết lườm xéo thằng nhỏ, thằng nhỏ biết nhưng chỉ làm lơ khiến anh chàng tức ói máu. Mang tiếng là anh em họ cho oai thế thôi chứ 2 người này cứ như nước với lửa, toàn cãi cọ và thi đua xem ai hơn ai. Thằng Bảo còn nhỏ, hiếu thắng đã đành nhưng đằng này Kiệt đã lớn, 16 rồi chứ có ít ỏi gì, lại còn là hội trưởng hội học sinh mà lại đi hơn thua với 1 thằng nhóc chỉ mới tầm 6,7 tuôi thì quả là k bình thường. Nhìn thằng nhóc thân thiết với Ngọc như vậy tự nhiên trong lòng Kiệt dấy lên 1 cảm xúc khó tả mà nếu như tác giả k lầm thì đó là....(thôi, tác giả k nói đâu. Để mìn

